Messi và những câu chuyện xoay quanh cuộc đời anh P4

Lionel Messi rời Grandoli để gia nhập đội trẻ của Newell’s Old Boys khi mới 6 tuổi rưỡi. Anh và ông Carlos Marconi, HLV đầu tiên của mình có một thỏa thuận: Mỗi khi anh ghi bàn, ông ấy sẽ cho anh một cái bánh alfajor (bánh quy sô-cô-la, mứt và sữa). Nếu anh ghi bàn bằng đầu, chiến lợi phẩm được nhân đôi. “Đôi khi cậu ấy lừa bóng qua thủ môn, sau đó tâng bóng và ghi bàn bằng đầu”, Marconi tiết lộ trên tạp chí Anfibia.

Một ngày nọ, Leo ghi được 6 bàn và quyết định chia phần thưởng cho các đồng đội. Để ý thấy thần đồng của mình đã cho hết số bánh (đội bóng 7 người), Marconi bật khóc. Tại Newell’s, Messi được thi đấu với những tài năng tương xứng. “La Maquinita del 87” (Cỗ máy hủy diệt nhỏ bé lứa 87) đè bẹp mọi đối thủ. Diego Rovira, số 9 của đội bóng bất khả chiến bại này nhớ lại: “Chúng tôi giành chiến thắng với những cách biệt rất sâu, tới mức không nhớ kết quả là bao nhiêu. Tôi chỉ có việc đứng ngay trước khung thành và chờ Leo chuyền bóng. Tôi đã ghi một loạt bàn thắng như vậy”.

Messi on target in Barcelona win, Man City achieve 20 straight wins - CGTN

“Chúng tôi đã tham dự giải đấu mà đội vô địch được thưởng cả chiếc xe đạp”, Agustin Ruani, một đồng đội khác của Messi nhớ về một trong những ký ức hiển hách nhất. “Đối với chúng tôi, đó là phần thưởng tuyệt vời, nhưng chúng tôi phải bắt đầu trận đấu mà không có Leo. Cậu ấy bị nhốt trong phòng tắm tại nhà vì làm vỡ một viên gạch nền và chỉ xuất hiện sau hiệp 1 của trận chung kết, thời điểm chúng tôi đã bị dẫn 2-0. Trận đấu kết thúc với tỷ số 3-2 và công lớn thuộc về cậu ấy”.

Alejandra Geuna, mẹ của Agustin, xúc động nhớ lại thái độ cao thượng của cậu bé Leo đối với con trai mình: “Đội bóng đã đến chơi một giải đấu ở Peru. Agustin không thể đi nhưng Leo, khi trở lại, đã trao cho nó chiếc băng đội trưởng. Bạn thấy không? Lúc đó cậu ấy mới chỉ 10 tuổi”.

Khi không thi đấu trên sân, Maquinita sẽ thách thức nhau trong thế giới ảo. “Chúng tôi dành cả buổi chiều để chơi Nintendo tại nhà tôi”, Diego Rovira cho biết. “Cha tôi là một bác sỹ. Ông thường sang châu Âu tham dự các hội nghị và trở về với những món quà, bao gồm áo đấu của các CLB. Khi chơi cùng nhau, chúng tôi thay nhau mặc lên mình những chiếc áo đấu, duy chỉ có Messi luôn chọn chiếc áo đấu của Barca, nửa xanh lam, nửa đỏ và in tên Rivaldo. Vì tôi cao hơn cậu ấy hai cái đầu, nên chiếc áo rộng thùng thình. Cậu ấy muốn giữ luôn cái áo đấu đó”. “Với chúng tôi, cậu ấy không hề nhút nhát”, Agustin Ruani tiếp lời. “Cậu ấy liếc nhìn bạn với nụ cười tinh quái, ném trái bóng vào bạn rồi bỏ chạy”.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*